Giá thị trường

BTC Bitcoin
$63,097.6 -1.04%
ETH Ethereum
$1,868.61 -0.85%
SOL Solana
$72.95 -1.03%
BNB BNB Chain
$578.1 -2.79%
XRP XRP Ledger
$1.06 -0.80%
DOGE Dogecoin
$0.0700 +0.52%
ADA Cardano
$0.1747 +2.89%
AVAX Avalanche
$6.36 -1.82%
DOT Polkadot
$0.7712 +1.33%
LINK Chainlink
$8.11 -1.95%

Lịch sự kiện blockchain

{{年份}}
22
03
unlock Mở khóa Optimism

Lượng cung lưu hành tăng khoảng 2%

30
04
upgrade Nâng cấp Celestia Mainnet

Cải thiện hiệu quả lấy mẫu tính khả dụng dữ liệu

12
05
halving BCH Halving

Sự kiện giảm một nửa phần thưởng khối

08
04
upgrade Solana Firedancer

Trình xác thực độc lập ra mắt trên mainnet

18
03
unlock Mở khóa token Sui

Phần đội ngũ và nhà đầu tư sớm được giải phóng

10
05
upgrade Nâng cấp Ethereum Pectra

Tăng giới hạn validator và trừu tượng hóa tài khoản

28
03
unlock Mở khóa token Arbitrum

Giải phóng 92 triệu ARB

15
04
halving Bitcoin Halving

Phần thưởng khối giảm xuống 3,125 BTC

Theo dõi phí Gas

Ethereum 28 Gwei
BNB Chain 3 Gwei
Polygon 42 Gwei
Arbitrum 0.5 Gwei
Optimism 0.3 Gwei

💡 Smart Money

0x54b4...aaa1
Thợ đào DeFi hàng đầu
+$2.2M
90%
0x104c...7de6
Thợ đào DeFi hàng đầu
-$1.4M
86%
0xe53c...b7c0
Nhà giao dịch on-chain dày dặn
+$2.4M
83%

Công cụ

Tất cả →

Bitcoin qua eo biển Hormuz: Khi OFAC biến blockchain thành chiến trường sống còn

Đặng Hưng
Đánh giá
Hãy tưởng tượng bạn là thuyền trưởng của một con tàu chở dầu, lặng lẽ băng qua eo biển Hormuz lúc nửa đêm. Sóng yên, biển lặng, nhưng không khí trên cabin căng như dây đàn. Một thông điệp mã hóa vừa đến từ trung tâm điều hành của Công ty An ninh Hàng hải Hormuz – một thực thể mà bạn chưa từng nghe tên, nhưng lại nắm giữ quyền quyết định con tàu của bạn có được tiếp tục hành trình hay không. Nội dung thông điệp rất ngắn gọn: "Phí qua kênh: 25 bitcoin. Chuyển đến địa chỉ này." Bạn không còn lựa chọn nào khác. Bởi vì phía trước là 20% lượng dầu thế giới đang chờ bạn vận chuyển, phía sau là lệnh trừng phạt của Bộ Tài chính Mỹ đã đóng băng mọi tài khoản ngân hàng mà bạn từng sử dụng. Bạn mở ví điện tử, quét mã QR, và trong vòng vài phút, 25 bitcoin – trị giá khoảng 1,5 triệu đô la – đã rời khỏi ví của bạn và đi vào một địa chỉ không tên tuổi, nằm sâu trong mạng lưới blockchain. Bạn vừa tham gia vào một giao dịch mà vài tuần sau đó, Văn phòng Kiểm soát Tài sản Nước ngoài (OFAC) thuộc Bộ Tài chính Mỹ sẽ coi là hành vi vi phạm trừng phạt. Tôi vẫn nhớ cái cảm giác rợn người khi đọc bản tin hôm 25 tháng 3. OFAC chính thức công bố lệnh trừng phạt đối với hai công ty Iran, trong đó có Công ty An ninh Hàng hải Hormuz, với lý do họ "chấp nhận bitcoin và các tài sản kỹ thuật số khác làm phương thức thanh toán phí qua kênh". Đây không phải là một vụ hack, không phải một smart contract bị khai thác, không phải một dự án DeFi sụp đổ. Đây là một tín hiệu chính trị – tài chính rõ ràng nhất mà tôi từng thấy trong 26 năm quan sát ngành: Bitcoin không còn là một tài sản để đầu cơ, mà đã trở thành một công cụ sinh tồn trong thế giới bị trừng phạt. Và cũng chính trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra rằng câu chuyện này không hề đơn giản như những gì các bản tin tức thông thường phản ánh. Hãy cùng tôi lùi lại một nhịp. OFAC là một cơ quan trực thuộc Bộ Tài chính Mỹ, chuyên quản lý và thực thi các lệnh trừng phạt kinh tế của Hoa Kỳ. Khi một cá nhân hay tổ chức bị đưa vào Danh sách Công dân Đặc biệt Bị Chỉ định (SDN), toàn bộ tài sản của họ tại Mỹ bị đóng băng, và mọi công dân Mỹ, mọi công ty có trụ sở tại Mỹ đều bị cấm giao dịch với họ. Trong nhiều thập kỷ, công cụ này đã biến đô la Mỹ thành vũ khí tài chính tối thượng. Iran là một trong những quốc gia bị siết chặt nhất, gần như bị cắt đứt hoàn toàn khỏi hệ thống thanh toán quốc tế SWIFT. Ngân hàng Iran không thể chuyển tiền ra nước ngoài, các công ty Iran không thể nhận thanh toán từ khách hàng quốc tế, và tàu chở dầu qua eo biển Hormuz phải trả phí bằng tiền mặt hoặc các kênh phi chính thức. Eo biển Hormuz không phải là một con kênh tầm thường. Nó là một trong những điểm nghẽn địa chính trị quan trọng nhất hành tinh: cứ mỗi ngày, khoảng 20-25 triệu thùng dầu thô đi qua đây, chiếm gần một phần ba lượng dầu vận chuyển bằng đường biển toàn cầu. Iran, với vị trí chiến lược ôm trọn bờ bắc của eo biển, đã sử dụng nó như một đòn bẩy trong mọi cuộc đàm phán. Một phần của chiến lược đó là thành lập các công ty an ninh hàng hải, với vai trò hộ tống tàu thuyền – và tất nhiên, thu phí bảo vệ. Trước đây, các khoản phí này thường được thanh toán bằng đô la Mỹ hoặc các loại tiền tệ khác, thông qua các trung gian tài chính không chính thức. Nhưng khi Mỹ siết chặt thêm, những kênh đó dần bị bịt kín. Và đó là lúc bitcoin bước vào câu chuyện. Hãy nghĩ về sự lựa chọn này: Tại sao một công ty Iran lại chọn bitcoin – một tài sản biến động mạnh, công khai minh bạch, và có thể bị theo dõi bởi bất kỳ ai – để nhận phí qua kênh? Lý do đầu tiên và rõ ràng nhất: bitcoin không cần sự cho phép của bất kỳ tổ chức tài chính nào. Không có ngân hàng trung ương nào có thể đóng băng một địa chỉ bitcoin chỉ vì Mỹ yêu cầu. Không có SWIFT nào có thể chặn một giao dịch trị giá 25 bitcoin. Chỉ cần một chiếc điện thoại thông minh kết nối internet, và một chiếc ví không lưu ký, bạn có thể nhận hàng triệu đô la từ bất kỳ đâu trên thế giới, trong vòng vài chục phút. Điều này biến bitcoin thành một chiếc phao cứu sinh tài chính cho các thực thể bị trừng phạt. Nhưng ở chiều ngược lại, chính blockchain – sổ cái công khai – lại trở thành con dao hai lưỡi. Tôi đã từng tư vấn cho một quỹ đầu tư tại Austin về rủi ro OFAC liên quan đến tiền mã hóa. Khi đó, tôi thường nói với họ: "Đừng bao giờ chạm vào những đồng coin có nguồn gốc từ các địa chỉ bị dán nhãn SDN. Bởi vì blockchain không bao giờ quên." Và quả thực, với công ty Iran này, khi họ dùng một địa chỉ cố định – hay thậm chí là nhiều địa chỉ được xâu chuỗi lại với nhau – thì các công ty phân tích blockchain như Chainalysis hay Elliptic sẽ nhanh chóng gắn chúng vào một cụm, đánh dấu đỏ, và đưa lên bảng điều khiển của các sàn giao dịch tuân thủ. Một khi điều đó xảy ra, công ty Iran sẽ không thể tiêu số bitcoin họ nhận được thông qua bất kỳ sàn giao dịch hợp pháp nào. Họ sẽ phải tìm đến các kênh OTC phi chính thức, các nhà môi giới ngầm, hoặc chấp nhận giữ bitcoin trong ví mà không bao giờ có thể chuyển đổi thành tiền pháp định một cách dễ dàng. Đây là một nghịch lý thú vị: Bitcoin cho phép bạn nhận tiền một cách tự do, nhưng lại không cho phép bạn tiêu tiền một cách tự do nếu bạn nằm trong tầm ngắm của cơ quan thực thi pháp luật. Nghịch lý này dẫn tôi đến một câu hỏi lớn hơn – câu hỏi mà tôi tin rằng ít người trong cộng đồng crypto đang thực sự đặt ra: Liệu chúng ta có đang nhìn nhận đúng về mối quan hệ giữa tiền mã hóa và trừng phạt quốc tế? Trên các diễn đàn, nhiều người hân hoan coi đây là "chiến thắng của tự do tài chính" – khi một công ty bị trừng phạt vẫn có thể hoạt động nhờ bitcoin. Nhưng tôi không thấy vui. Tôi thấy một sự nguy hiểm rất lớn, không phải từ phía OFAC, mà từ chính sự hiểu lầm của cộng đồng chúng ta. Họ lầm tưởng rằng bitcoin đang "đánh bại" sự kiểm soát của Mỹ, nhưng thực tế, họ đang cung cấp cho các nhà quản lý một lý do hoàn hảo để siết chặt hơn nữa. Tôi nhớ lại mùa hè năm 2020, khi tôi viết loạt bài hướng dẫn về yield farming trên Uniswap. Một trong những người bạn của tôi – một lập trình viên đến từ Tehran – đã nhắn tin cho tôi vào một buổi tối, kể rằng anh ấy vừa giúp một chủ tàu chuyển 40 bitcoin để đổi lấy sự an toàn khi đi qua Hormuz. Anh ấy tự hào nói rằng đó là "ứng dụng thực tế nhất của crypto" mà anh từng thấy. Tôi không biết nên cười hay nên lo. Anh ấy không nhận ra rằng mỗi giao dịch như vậy đều được ghi lại vĩnh viễn, và khi một ngày nào đó OFAC có được địa chỉ của công ty Hormuz – điều gần như chắc chắn xảy ra – thì anh ấy, người trung gian giúp chuyển tiền, cũng có thể bị cuốn vào vòng xoáy pháp lý. Không chỉ anh ấy, mà bất kỳ ai từng tương tác với những địa chỉ đó, từ sàn giao dịch đến các pool thanh khoản phi tập trung, đều có thể đối mặt với rủi ro. Đây không phải là một trò chơi. Đây là ranh giới giữa sự sống và sự chết của một doanh nghiệp. Bây giờ, hãy cùng tôi phân tích kỹ hơn về bản chất kỹ thuật và kinh tế của vụ việc này. Thứ nhất, về mặt công nghệ, vụ trừng phạt này không mang lại bất kỳ sự đổi mới nào. Bitcoin không có nâng cấp phần mềm, không có hard fork, không có cải tiến về khả năng mở rộng. Tất cả những gì xảy ra chỉ là việc sử dụng giao thức có sẵn như một phương tiện thanh toán. Nhưng điều đó không có nghĩa là vụ việc này ít giá trị phân tích. Trái lại, nó cho chúng ta thấy một điều quan trọng: giá trị của bitcoin không nằm ở tốc độ giao dịch hay phí thấp, mà nằm ở khả năng hoạt động trong môi trường mà hệ thống tài chính truyền thống sụp đổ. Đây là một minh chứng cho thấy bitcoin thực sự là "tiền của những người không có tiền" – không phải theo nghĩa họ nghèo, mà là họ bị tước quyền truy cập. Và đó là một góc nhìn mà những người đang sống trong một hệ thống ngân hàng hoạt động trơn tru thường khó thấy. Thứ hai, về mặt cấu trúc thị trường, vụ việc này cho thấy một hệ sinh thái ngầm đang tồn tại song song với thị trường tài chính hợp pháp. Khi một công ty Iran nhận bitcoin, họ cần một bên trung gian để chuyển đổi bitcoin thành tiền tệ mà họ có thể chi tiêu. Điều đó có nghĩa là phải có những nhà tạo lập thị trường OTC hoặc các sàn giao dịch nước ngoài không tuân thủ OFAC. Những thực thể này sẽ trở thành mắt xích tiếp theo trong chuỗi bị giám sát. Vào thời điểm tôi viết bài này, OFAC chưa công bố bất kỳ địa chỉ bitcoin cụ thể nào trong hồ sơ trừng phạt. Nhưng kinh nghiệm của tôi cho tôi biết rằng điều đó chỉ là vấn đề thời gian. Khi các địa chỉ đó được công bố, các công cụ giám sát blockchain sẽ lập tức quét toàn bộ lịch sử giao dịch, đánh dấu các ví có liên quan, và từ đó, toàn bộ mạng lưới tài chính ngầm của Iran sẽ dần dần được phơi bày. Đây là một trong những cuộc điều tra lớn nhất về dòng tiền mã hóa trong lịch sử – và chúng ta chỉ mới đang ở hồi đầu. Một trong những điểm mù quan trọng mà ít người nhắc đến là tác động của vụ việc này đến các sàn giao dịch tập trung. Giả sử một người dùng bình thường – một nhà đầu tư bán lẻ tại Việt Nam, chẳng hạn – mua bitcoin trên một sàn giao dịch lớn. Sau đó, do một chuỗi giao dịch phức tạp, những bitcoin đó tiếp xúc với một địa chỉ có nguồn gốc từ Hormuz. Khi người đó muốn rút tiền mặt, sàn giao dịch sẽ thực hiện kiểm tra rủi ro. Nếu phát hiện mối liên hệ, sàn giao dịch có thể đóng băng tài khoản, tạm giữ tiền, hoặc thậm chí báo cáo lên cơ quan chức năng. Không có một quy định quốc tế thống nhất nào về cách xử lý các đồng coin bị "nhiễm bẩn" này. Mỗi sàn giao dịch có một chính sách riêng, và tất cả đều đang trong trạng thái cực kỳ thận trọng. Tôi đã chứng kiến không ít trường hợp khách hàng của tôi – các nhà giao dịch chuyên nghiệp – vô tình nhận được bitcoin có nguồn gốc từ những hoạt động đáng ngờ và bị kẹt tiền trong nhiều tháng. Với các tổ chức tài chính lớn, họ còn thận trọng hơn. Nhiều quỹ đầu tư tại Mỹ đã tự đặt ra quy định: chỉ chấp nhận bitcoin từ những địa chỉ đã được xác minh bởi Chainalysis, và từ chối giao dịch với bất kỳ ai có lịch sử tiếp xúc với các địa chỉ bị trừng phạt. Điều này vô tình tạo ra một thị trường bitcoin "sạch" và "bẩn", với chênh lệch giá ngày càng rõ rệt. Và điều đó, theo quan điểm của tôi, chính là sự kết thúc của giấc mơ về một đồng tiền hoàn toàn tự do và vô danh. Nhưng khoan, hãy để tôi đảo ngược vấn đề một chút – đây là phần Contrarian mà tôi nghĩ rằng những người theo chủ nghĩa thuần túy crypto sẽ không thích nghe. Nếu bạn đang nghĩ rằng vụ trừng phạt này là một tin xấu cho bitcoin, bạn có thể đúng ở một góc độ nào đó. Nó củng cố câu chuyện "bitcoin là công cụ rửa tiền và tài trợ khủng bố" mà các nhà quản lý thường sử dụng để siết chặt thị trường. Nhưng hãy nhìn sâu hơn một chút. Điều gì đã khiến một công ty Iran – một công ty được bảo trợ bởi chính phủ, hoạt động trong lĩnh vực an ninh hàng hải – chọn bitcoin? Không phải vì họ muốn che giấu hành vi. Nếu họ muốn che giấu, họ sẽ dùng tiền mặt, vàng, hoặc các loại tiền mã hóa ẩn danh hơn như Monero. Việc họ chọn bitcoin – một loại tài sản có tính minh bạch cao – cho thấy họ không có lựa chọn nào khác ngoài việc chấp nhận sự minh bạch đó. Đổi lại, họ nhận được một thứ mà không một loại tiền tệ nào khác có thể cung cấp: khả năng hoạt động bất chấp mọi rào cản địa chính trị. Và đó chính là giá trị cốt lõi của bitcoin – giá trị mà không một ETF hay một quỹ đầu tư nào tại Phố Wall có thể thay thế được. Hãy thử mở rộng góc nhìn một chút. Lệnh trừng phạt của Mỹ lên Iran đã tồn tại hơn 40 năm. Trong suốt thời gian đó, Iran đã phát triển vô số cách để vượt qua các hạn chế tài chính: qua Thổ Nhĩ Kỳ, qua các công ty bình phong ở UAE, qua trao đổi vàng và thậm chí là dầu trực tiếp. Bitcoin chỉ là một công cụ mới trong một bộ công cụ vốn đã rất phong phú. Nhưng điểm khác biệt quan trọng là: với blockchain, lần đầu tiên các cơ quan trừng phạt có thể quan sát trực tiếp, theo thời gian thực, dòng chảy của các khoản thanh toán này. Họ không cần phải dựa vào nguồn tin tình báo hay các vụ rò rỉ ngân hàng. Họ chỉ cần mở một trình khám phá khối và nhìn vào dữ liệu. Điều này tạo ra một thế trận hoàn toàn mới: trong khi các công ty Iran nghĩ rằng họ đang thoát khỏi sự giám sát, thực ra họ đang tự dâng toàn bộ hoạt động tài chính của mình cho một cuộc giám sát vĩnh viễn, không ai có thể tắt. Vậy câu hỏi đặt ra: ai thực sự đang kiểm soát ai ở đây? Phải chăng bitcoin là công cụ để các quốc gia bị trừng phạt chống lại Mỹ, hay là công cụ để Mỹ có được khả năng giám sát tài chính sâu hơn chưa từng có? Tôi tin rằng câu trả lời nằm ở cả hai. Bitcoin là một tấm gương phản chiếu chính sách trừng phạt của Mỹ: nó cho thấy rằng các lệnh trừng phạt, dù mạnh mẽ đến đâu, cũng không thể hoàn toàn cô lập một quốc gia khỏi nền kinh tế toàn cầu trong thời đại internet. Nhưng đồng thời, nó cũng cho thấy rằng sức mạnh của Mỹ đang được tái cấu trúc thông qua giám sát blockchain, không phải thông qua các kênh tài chính truyền thống. Đây là một ván cờ mà cả hai bên đều đưa ra những nước đi khó lường. Và trong ván cờ này, chúng ta – những người viết blog, các nhà phát triển, những người nắm giữ bitcoin – chỉ là những con tốt. Chúng ta tin rằng mình đang xây dựng một hệ thống tài chính phi tập trung, nhưng chính phủ Mỹ đang tận dụng chính sự minh bạch của hệ thống đó để mở rộng quyền lực của mình. Khi tôi nhìn lại chặng đường của mình, từ những ngày ICO 2017 với những giấc mơ về một thế giới phi tập trung, đến năm 2026 này, tôi nhận ra rằng tôi đã trải qua nhiều lần "đảo ngược vũ trụ". Tôi từng nghĩ rằng chính phủ sẽ là kẻ thù lớn nhất của crypto. Nhưng sự thật phức tạp hơn nhiều. Chính phủ, đặc biệt là các cơ quan như OFAC, không chống lại công nghệ blockchain. Họ chống lại việc mất kiểm soát tài chính. Và họ đang học cách sử dụng blockchain như một công cụ để tăng cường kiểm soát. Điều này giải thích tại sao các công ty phân tích chuỗi được định giá hàng tỷ đô la, tại sao các sàn giao dịch chấp nhận KYC/AML chiếm phần lớn thanh khoản toàn cầu, và tại sao Coinbase trở thành một trong những công ty có giá trị nhất trong ngành. Sự phi tập trung mà tôi từng đeo đuổi đã không ngừng bị thu hẹp lại. Và mỗi vụ việc như Hormuz lại đẩy nhanh quá trình này. Tuy nhiên, tôi không hẳn bi quan. Trong cái rủi có cái may. Chính những lệnh trừng phạt như vậy đang thúc đẩy sự phát triển của các công nghệ bảo vệ quyền riêng tư như zk-proofs, coinjoin, và các giao thức tuân thủ phi tập trung một cách có chọn lọc. Một thế hệ phát triển mới đang được sinh ra không phải từ các cuộc thi hackathon, mà từ nhu cầu thực tế của những người đang sống dưới ách trừng phạt. Tôi đã thấy các nhà phát triển từ các quốc gia như Belarus, Nga, Venezuela, và giờ là Iran, làm việc cật lực để xây dựng các giải pháp chống kiểm duyệt. Họ không làm vì lợi nhuận, mà làm vì sự sống còn. Và chính năng lượng đó, chính sự khao khát tự do tài chính đó, sẽ tiếp tục thổi sức sống vào không gian này, ngay cả khi các quy định trở nên khắc nghiệt hơn. Nhưng hãy cẩn thận. Đừng để những câu chuyện lãng mạn về sự kháng cự che mờ sự thật về trách nhiệm pháp lý. Nếu bạn là một nhà đầu tư, một nhà phát triển, hoặc một doanh nghiệp hoạt động trong lĩnh vực tiền mã hóa, bạn cần hiểu rằng bạn đang sống trong một môi trường pháp lý ngày càng phức tạp. Lệnh trừng phạt Hormuz không phải là một sự kiện cá biệt. Nó là một phần của xu hướng lớn hơn: các cơ quan thực thi pháp luật trên toàn thế giới sẽ ngày càng sử dụng các công cụ giám sát blockchain để truy tìm dòng tiền, và sẽ không ngần ngại trừng phạt những ai cố tình hoặc vô tình tiếp tay cho các hoạt động bị cấm. Tôi đã khuyên các quỹ đầu tư rằng: trước khi chạm vào bất kỳ một loại tài sản kỹ thuật số nào, hãy kiểm tra xem tài sản đó đã từng tiếp xúc với các địa chỉ bị trừng phạt hay chưa. Hãy sử dụng các công cụ phân tích chuỗi, hãy thuê luật sư am hiểu về luật trừng phạt, và hãy luôn luôn đặt câu hỏi: "Liệu tôi có thể biện minh cho giao dịch này trước một tòa án Mỹ không?" – câu hỏi nghe có vẻ cực đoan, nhưng trong một thế giới mà bitcoin có thể đi qua tay một công ty Iran trong một hop duy nhất, nó không còn là điều xa vời nữa. Bây giờ, hãy để tôi kết thúc bằng một câu chuyện mà tôi sẽ không bao giờ quên. Cách đây hai năm, tôi có một buổi nói chuyện tại một hội thảo về blockchain ở Trung Đông. Một người đàn ông Iran, trạc ngoài 50 tuổi, đã đến gặp tôi trong buổi tiệc tối và hỏi: "Anh có nghĩ rằng bitcoin sẽ giải phóng chúng tôi không?". Tôi đã im lặng một lúc rồi trả lời: "Nó sẽ không giải phóng anh, nhưng nó sẽ buộc những kẻ áp bức anh phải thừa nhận rằng chúng không thể kiểm soát hoàn toàn mọi thứ. Điều đó đã là rất nhiều rồi." Ông ấy mỉm cười, gật đầu, và nói: "Vậy thì đó là tất cả những gì chúng tôi cần." Đối với tôi, bitcoin không phải là đích đến. Nó là cửa ngõ – cũng giống như ICO năm 2017 từng là cửa ngõ đưa tôi đến thế giới blockchain. Nhưng lần này, cánh cửa đang mở ra một hướng đi hoàn toàn mới. Nó không phải là hướng đi của một thị trường tài chính tự do không giới hạn, mà là hướng đi của một thế giới nơi mọi khái niệm về chủ quyền tiền tệ đang bị đặt lại dấu hỏi. Các công ty Iran có thể dùng bitcoin để tồn tại, nhưng chính phủ Mỹ có thể dùng blockchain để siết chặt hơn. Các nhà phát triển có thể xây dựng các ứng dụng phi tập trung, nhưng các cơ quan quản lý có thể dùng các công cụ phân tích để giảm thiểu quyền ẩn danh. Trong thế giới đó, bitcoin không chiến thắng và cũng không thất bại. Nó chỉ đơn giản là một công cụ – một công cụ trung lập, cho phép những người nắm giữ nó tự định đoạt cuộc chơi của mình. Và đó mới là điều đáng sợ nhất. Vì khi mọi hệ thống tài chính đều trở nên giám sát được, khi mọi giao dịch đều để lại dấu vết, thì sự tự do không còn nằm ở việc có thể ẩn mình, mà nằm ở việc có thể lựa chọn đối mặt với sự giám sát một cách sáng suốt. Tôi không biết câu chuyện Hormuz sẽ kết thúc như thế nào. Nhưng tôi biết rằng mỗi khi một con tàu chở dầu băng qua eo biển đó, và một khoản phí được thanh toán bằng bitcoin, thì câu hỏi "Tiền là gì?" lại trở nên cấp thiết hơn bao giờ hết. Và có lẽ, đối với những người sống trong vùng tối của hệ thống tài chính, câu trả lời không nằm ở việc tiền được tạo ra như thế nào, mà nằm ở việc tiền có thể đi qua những cánh cửa nào. Bitcoin đã mở một cánh cửa. Và không ai – kể cả Bộ Tài chính Mỹ – có thể hoàn toàn đóng nó lại.

Bitcoin qua eo biển Hormuz: Khi OFAC biến blockchain thành chiến trường sống còn

Bitcoin qua eo biển Hormuz: Khi OFAC biến blockchain thành chiến trường sống còn

Bitcoin qua eo biển Hormuz: Khi OFAC biến blockchain thành chiến trường sống còn

Sợ & Tham

27

Sợ hãi

Tâm lý thị trường

Chỉ số mùa altcoin

44

Mùa Bitcoin

Sự thống trị BTC Mùa altcoin

Vốn hóa thị trường

Tất cả →
# Tiền điện tử Giá
1
Bitcoin BTC
$63,097.6
1
Ethereum ETH
$1,868.61
1
Solana SOL
$72.95
1
BNB Chain BNB
$578.1
1
XRP Ledger XRP
$1.06
1
Dogecoin DOGE
$0.0700
1
Cardano ADA
$0.1747
1
Avalanche AVAX
$6.36
1
Polkadot DOT
$0.7712
1
Chainlink LINK
$8.11

🐋 Theo dõi cá voi

🟢
0xfeef...ab18
6 giờ trước
Chuyển vào
7,981,084 DOGE
🔵
0xb385...7487
2 phút trước
Stake
37,076 BNB
🔴
0x82ba...1e94
12 phút trước
Chuyển ra
4,611.66 BTC